FC Việt Phương Đông – Cứ chơi, và tận hưởng thôi!

“Bình mới, rượu cũng mới”, khi đề xuất xin được chia tay cái tên Dương Nội để đổi tên thành Việt Phương Đông, họ không chỉ muốn “thay áo” mà còn mong bỏ đi cả tấn áp lực để thoải mái chơi, tận hưởng…

Họ đề xuất xin chia tay cái tên Dương Nội để đổi thành Việt Phương Đông…

Rất nhiều người đã, đang thắc mắc khi Triều Khúc viết đơn xin rút trước thềm giải hạng Nhất – Cúp Vietfootball 2019 HL1-S4 và “trả lại suất” cho BTC. Không phải khát vọng hay đam mê, sự máu lửa và cũng không hẳn là cơ chế, thiếu hụt con người…, có nhiều lý do, không phải ai ngoài cuộc cũng hiểu.
Tiền bạc chắc chắn không phải vấn đề, bởi chơi và làm bóng đá kiểu “Hợp tác xã” như Triều Khúc, một đội bóng làng thì không tốn nhiều tiền và tiền thì những người cầm đội không thiếu, không tiếc.
Về con người, họ có đuối nhưng thực tế, ngay khi Triều Khúc nghỉ chơi thì Luxury Hạ Long “trải thảm đỏ” 5 lần, 7 lượt thuyết phục rồi mời tiền đạo Tuấn “ếch”về giúp đội. Ở tuổi “lão tướng”, tiền đạo có kỹ năng cài đè và cách chơi bóng độc đáo hàng đầu của phủi Hà Nội gần 20 năm qua, dù nặng nề và không đảm bảo thể lực nhưng vẫn rất hữu dụng. Tuấn “ếch” vẫn có thể “cứu tàu” khi đội khó, như trận đấu xanh chín với Suzika Hữu Bằng ở ngày bế mạc giải hạng Nhất 2018 mà Triều Khúc cần hòa để trụ hạng, khi bị thua trước 2 bàn thì chân sút này với đẳng cấp của mình vẫn một mình xoay chuyển tình thế để ghi 2 bàn, giúp đội sống sót theo cách khó tin. Và không chỉ đăng ký vơi tư cách cầu thủ để vào sân những “ca khó”, Luxury Hạ Long còn cần kinh nghiệm, sự hiểu biết, khả năng truyền đạt và kết nối của cầu thủ cựu trào này với tư cách một HLV.

Giang Nguyên Công về Mobi từ mùa trước, Thuận “Bờm” và Hiệp “con” không đá Triều Khúc thì chỉ có thể là người DTS và được “xí” cho HPL-S7 với màu áo Top Group. Trong khi đó, ít nhất 3-4 đội bắn tiếng và mời trân trọng, Việt “cối” từ chối vì nếu có chơi thì chỉ chơi với các đồng đội từng ăn tập ở Hà Nội lứa 92-93…
Kể một vài cái tên để thấy rằng một đội bóng làng như Triều Khúc không đến nỗi không có người để đá hạng Nhất. Vấn đề của họ nằm ở chỗ khác, là muôn vàn sức ép vô hình và đủ thứ áp lực lẫn phát sinh khi đại diện cho một cái tên vốn được xem là biểu tượng của bản sắc, truyền thống…
Những cầu thủ “phủi”, họ cũng có công việc và mưu sinh, không đủ vị thế để đứng ra nhận trách nhiệm. Đá bóng luôn canh cánh gánh nặng và cứ luôn phải gồng lên, đó là điều ai cũng sợ, khiến cái đầu lẫn đôi chân mệt mỏi. Cái gì cũng có 2 mặt và với một đội bóng như Triều Khúc, không ai dám đứng ra gánh hết nên khi mọi thứ có dấu hiệu thoái trào thì việc cả tập thể đồng loạt ký tên vào lá đơn xin nghỉ bản chất cũng là cách để tự… “giải thoát”.

Sẽ có một Việt Phương Đông quyết tâm và máu lửa hết mình.

Kể câu chuyện Triều Khúc để giải thích cho trường hợp của Dương Nội, đội bóng cũng mang danh một địa phương, dù ở cấp độ khác. Họ cũng có những nỗi khổ, kiểu như Triều Khúc, ví dụ như việc xếp ai đá, đá như thế nào luôn phải đặt lên bàn cân để tránh xì xào bàn tán. Rồi chuyện người xóm này, làng kia và những chuyện ra vào sau mỗi thất bại, những trận đấu chơi không như ý… Bởi nhiều cái khó và sự mệt mỏi về đầu óc, bầu Dũng quyết định dừng lại.
Thực ra ít người biết, anh Dũng không phải người Dương Nội mà chỉ mở xưởng ở phường này. Đam mê bóng đá, anh chung tay để giúp anh em chơi rồi được bầu lên thành lãnh đội, dù chưa bao giờ ra mặt.

Từ hơn 1 năm trước, bầu Dũng đã nói với cả đội là sau giải hạng Nhất 2018 thì dù có lên hạng hay không thì cũng sẽ rút lui, lý do cá nhân phải dành thời gian cho gia đình và một lời hứa trước đó.
Trước giải hạng Nhất 2019 này, ông bầu này đã đề nghị trao lại quyền nắm đội cho Dương Nội, thế nhưng không một ai dám đứng ra nhận. Bởi đam mê ăn vào máu và chót lăn vào cuộc chơi, bầu Dũng không thể bỏ. Phải duy trì đội bóng, duy trì sân chơi cho anh em và để giải quyết những bài toán đang tồn tại thì quyết định được đưa ra: Xin đổi tên, lấy tên công ty để đăng ký.

Bầu “Dũng” quyết định đổi tên Dương Nội thành Việt Phương Đông.

Một cái tên mới và đó là điểm khác duy nhất. Dương Nội mang tên Việt Phương Đông và giờ thiof họ thoải mái chơi bóng và giũ bỏ được cả tấn sức ép.
Nhìn vào danh sách của Việt Phương Đông, thực chất thì quá nửa vẫn là quân Dương Nội. Những ai muốn chơi thì tự nguyện giơ tay và gần như tất cả đều xung phong. Trong cầu môn vẫn là Vũ “De Gea”, trung vệ vẫn Long “sẹo” cùng những Việt “lùn”, Phong “con”, Văn Thịnh, Hữu Cương, Dũng “chàm”… Thậm chí, lãnh đội cũng nguyên bộ sậu cũ, khi “chú Tuấn” – Mama tổng quản bao năm vẫn bê nước, giặt quần áo cho đội và lo hậu cần, tiếp tục đồng hành. HLV trưởng sẽ là cựu tuyển thủ Lưu Danh Minh và bác sỹ của đội là một người quen từ 3 năm trước: Phạm Văn Minh.
Và nửa còn lại trong danh sách, cũng vẫn là những người cũ, từng nhận lời chơi cho đội vì cái tình với người anh. Từ Quảng Ninh và Hải Phòng, Tuấn “say”, Hồng Huy sẽ lên Hà Nội còn từ Tuyên Quang, thủ môn Kim Tuấn xuống. “Ngoại binh” thì có tổ Hà Nội với Văn Dũng, Mạnh Tiến, Văn Nam…
Ngoài gương mặt mới sẽ được trao trọng trách hàng thủ là cầu thủ đa năng Tốn “say” thì bộ khung của Việt Phương Đông sẽ vẫn là trục xương sống với tổ Công an nhân dân. Trừ một số cầu thủ có nhu cầu và mong theo chuyên nghiệp được tạo điều kiện để đi chơi các đội hạng Nhất QG, từ 3 tháng nay cả Long “thổ”, Đoàn “tồ”, Văn Mậu… đều về công ty làm việc, có sự đảm bảo lâu dài về tương lai.

Long “Thổ” tiếp tục trở lại khoác áo Việt Phương Đông

Một trong số những cái chân trái hay và tạo ra nhiều siêu phẩm là Long “thổ”, nghỉ Công an nhân dân sau mùa giải 2018 đã quyết định không theo chuyên nghiệp. Tuấn Sơn rồi hàng loạt đội bóng kéo về, thế nhưng anh chàng người Bắc Giang chọn con đường đi của mình, gắn bó với Việt Phương Đông.

Việt Phương Đông luôn là đối thủ đáng gờm với mọi đội bóng tham dự…

Về con người, có thể họ không được đánh giá cao. Về độ nhuyễn và gắn kết, họ có thể cần thời gian sau những thay đổi lớn. Và nếu điểm danh sao số so với nhiều đối thủ, họ không bằng. Thế nhưng khi chơi với cái đầu nhẹ tênh và không chịu áp lực gì, đúng như tiêu chí mà bầu Dũng quán triệt, đây sẽ là đối thủ vô cùng khó chịu.
Nếu là tiềm lực tài chính hay độ chịu chi, chịu chơi và sống tình nghĩa với anh em thì bầu Dũng cũng không thua kém ai. Nếu chơi để lấy thành tích và cần đầu tư lớn, ông bầu này làm được. Thế nhưng giống tính cách của một người điềm đạm, ít nói và luôn nhẹ nhàng hết cỡ, quan điểm của người đàn ông này là chơi để được tận hưởng, được đam mê và tìm thấy niềm vui.
Họ sẽ chơi cho chính mình, để cùng nhau tận hưởng trò chơi này. Chỉ thế thôi…