HPL S4: Khi bóng đá mang bản chất của… thi Hoa hậu

Phàm đã là cuộc thi có bầu chọn, có giải thưởng, có ganh đua thì có tranh cãi. Cuộc thi càng lớn, tranh cãi càng toé lửa. Sự lớn mạnh của tranh cãi tỷ lệ thuận với tầm vóc của cuộc thi. Người được giải thì hả hê, người thua cuộc thì nuốt hận, kẻ trung gian thì nghiêng ngả, nhưng chẳng đứng về bên nào. Cuộc thi tự thân nó trở thành một xã hội thu nhỏ, mà đặc điểm tiêu biểu là Hỉ – Nộ – Ái – Ố mười phân vẹn mười. Khen che đủ cả. Khen thì lên mây, chê thì dưới 9 tầng địa ngục.

10 năm trước, khi Hoa hậu Mai Phương Thuý lên ngôi, rất nhiều người công kích cuộc thi, chê bai Ban giám khảo không có mắt thẩm mỹ. Ai lại bỏ qua cả tá thiếu nữ thắt đáy lưng ong, da dẻ như nhung, cười tươi như Kiều mà đưa danh phận Hoa hậu cho cô gái ngoài chiều cao như cái sào chọc c… thì nhan sắc bình thường hơn cả thường bình.

Suốt thời gian sau đó, Mai Phương Thuý vẫn bị chê tơi tả cho đến một ngày dư luận lắng xuống vì cô… đẹp lên. Cô đẹp từ nước da, dáng đứng, nụ cười, mái tóc, chỗ nào cần to thì to, chỗ nào cần nhỏ thì nhỏ, chỗ nào cần mịn màng thì mịn màng hết sức. Ai đó bảo, nhìn Mai Phương Thuý hiện tại và Mai Phương Thuý 10 năm về trước mới thấy Ban giám khảo tinh tường. Lời thừa nhận sau 10 năm mới có giá trị!

Mai Phương Thuý sau 10 năm lên ngôi ngày càng rực rỡ

Cô Hoa hậu cao như cái sào ấy sau đó còn được đào xới khả năng khác đủ để chinh phục tất cả: Học thức tốt, ngoại ngữ chuẩn mực, ít xì-căng-đan và đạt điểm ưu trong vai trò sứ giả của tấm lòng thiện. Như thế, coi như Mai Phương Thuý cũng xứng danh Hoa hậu.

Không ai có thể chê bai nhan sắc của Mai Phương Thuý thêm nữa

Nhưng vụ Hoa hậu không năm nào dừng lại. Mỗi lần cô nào đó được trao vương miện là y như rằng có người muốn… tước nó xuống. Lý do: Không xứng đáng. Cô này chưa xinh bằng cô A, chưa đẹp bằng cô B, chưa học cao bằng cô C. Cuộc chiến Hoa hậu vì thế khốc liệt vào đến tận cánh gà.

Trong cuộc cạnh tranh nhan sắc, người ta thấy mỗi thí sinh dự thi Hoa hậu có cả đoàn phục vụ đi theo. Hoa hậu thì là danh hiệu, nhưng tuỳ tùng là “cỗ máy” nhiều chức năng. Người ta biết rõ, một cô Hoa hậu được gắn danh phận thì gồm có tiền (nhiều tiền), có sức lực, có công lao và đôi khi, cũng có cả…kung-fu.

Cho nên, cái danh Hoa hậu nếu tính chi phí thì chả biết đâu mà lần. Vương miện “ăn dần về sau” còn được, chứ cái khoản đầu tư để chạy đua, để “xây hành lang”, để o bế các kiểu có khi mua được cả biệt thự!

Chính vì danh hiệu quá lung linh, quá rực rỡ nên tranh cãi cũng… to tổ bố. Người ta từng chứng kiến kẻ thua cuộc khóc như mưa, rũ rượi chỉ trong giây lát. Nhưng ít người được nghe kể về người nhà của kẻ thua. Nỗi đau ấy mới lớn. Bao đầu tư thành mây thành khói, công sức đổ ra sông ra bể cả.

Cái đau thất bại nếu chưa được giải toả thì BTC lãnh đủ thứ hờn trách. Nào là mời giám khảo thiếu công tâm, nào là ông này chấm điểm kiểu “mắt lác”, bà kia cho điểm kiểu thù ghét v.v.và v.v.

Nhà thơ Dương Xuân Nam – nguyên TBT Báo Tiền Phong, người khai sinh ra cuộc thi Hoa hậu Việt Nam từng trầm cảm trong vai trò Trưởng BTC, khi “người ta” đổ tất lên đầu BTC, từ lỗi lầm của Giám khảo đến lầm lỗi của thí sinh. Về sau, khi đã rời xa chính trường và người đẹp ông cảm thán một câu: Nhẹ nợ!

Lạ cái, dù rất nhiều đơn kiện, vô số chê bôi và ném đá, nhưng năm nào cuộc thi Hoa hậu cũng… thu hút cả chục ngàn thiếu nữ đăng ký, hàng triệu ánh mắt dõi theo chỉ để xem “Hoa hậu lần này là ai?” Phải chăng, cuộc thi nó cứ phải thế mới thành?

++++++++

Nhắc sang chuyện bóng bánh, cái anh HPL hiện nay chẳng khác gì sân khấu “Người đẹp phủi”. Thành Đồng của mùa đầu, Tin Lớn của mùa hai, MV của mùa ba – toàn Hoa hậu cả.

Bản thân HPL đã vượt lên trên mọi giải đấu để trở thành mơ ước của tất cả các cầu thủ quần đùi áo số, từ chuyên đến bán chuyên. Thậm chí, một thế hệ trẻ hiện nay sẵn sàng bỏ qua giấc mơ đá Vê lích, nhưng phải chiêm bao được đá HPL. Đấy là sự thật!

Sân chuyên ước được khán giả quan tâm như HPL không nổi

HPL – phải gọi một từ cho xứng là “Mỹ nhân sân phủi” hay Người tiên phong. Vì sao? Vì có HPL, những người viết sử cho bóng đá không chuyên mới có dịp phân chia Phủi ra thành hai giai đoạn: Trước khi có HPL và sau khi có HPL. Nó giống như bóng đá thế giới ghi nhận chiến thuật trước 1970 và chiến thuật sau 1970, khi sơ đồ MW (4-2-4) của Brazil đoạt Cúp vàng vĩnh viễn nhưng sau đó không ai dùng!

HPL thực chất đã viết lên một câu chuyện cổ tích điên rồ cho sân Phủi, khi nó mang mô hình sân 7 vào từ điển bóng đá Phủi Hà Nội, rồi được kích hoạt rầm rộ ở nhiều địa phương. Một sân chơi thế giới chưa ghi nhận, khu vực lạ lẫm và gần như không ai cộp dấu đỉnh cao mà đẹp lung linh như thế cực hiếm!

Chỉ tính riêng khu vực miền Bắc, HPL là một Mỹ nữ ai cũng muốn sánh vai, ai cũng muốn thân mật nhưng không phải ai cũng được lại gần. Phần lớn, nhìn “nàng” từ xa… giỏ dãi. Cho nên, HPL tự thân nó chẳng khác gì cuộc thi Hoa hậu đã 4 năm cử tuyển danh giá bao trùm nhưng cái đẹp vẫn chưa dừng lại.

Mà nếu HPL là cuộc thi Hoa hậu thì biết rồi, tranh cãi là sản phẩm, chê bai là bản chất. Người thắng thì hả hê, người thua thì đau đớn và tội lỗi thì đổ BTC. Suy cho cùng, HPL đang đi “đúng lộ trình” của sự phát triển, khi sự rực rỡ của nó khiến những cái Tôi này trở nên khó chấp nhận những cái Tôi khác, khiến cơn khát của thành tích vượt qua giới hạn của mặt mũi.

Những sự cố gần đây của HPL đang đặt ra những vấn đề cấp thiết cho cấp quản lý về sự ràng buộc (với đội bóng), cho các giải pháp duy trì bản chất cuộc chơi mà tất cả từng gật đầu tôn vinh.

Để thấm nhuần điều đó thêm lần nữa, tất cả nên nhìn nhận (và chấp nhận) những hạn chế của bóng đá. Vì cơ bản, HPL vẫn là sản phẩm nhân tạo, do con người làm ra, mà yếu tố con người luôn luôn là yếu tố khó lường nhất!

Ví dụ, BTC là con người. Họ mời Trọng tài cũng là con người. BTC không thể biết, cũng chẳng thể nắm được trọng tài sẽ xử lý trận đấu sắp tới thế nào, ngoài việc căn cứ vào profile và kinh nghiệm theo “giờ bay”. Sai phạm có không? Có. BTC xử lý thế nào? Họ chỉ có thể kỷ luật người sai (nếu là lỗi chuyên môn), âm thầm rút họ khỏi cuộc chơi (nếu phát hiện lỗi tư tưởng) nhưng không thể thay đổi kết quả.

Lãnh đội, HLV cũng chỉ có quyền hạn khu biệt trong phạm vi của mình. Họ khó lòng biết được cầu thủ của mình trận đấu tới có ghi bàn hay không, sẽ nhận thẻ vàng hay thẻ đỏ? Họ cũng chẳng rõ anh ta vì sao đá lên trời trong tình huống bóng giữa gôn. Câu nói kinh điển “bình thường nó đá vào rồi” luôn đúng trong rất nhiều trường hợp cảm thán của bầu, của Coach. Những lần như thế, dù giận, dù bực (thậm chí hận) cầu thủ tới trời xanh nhưng họ chỉ có cách thay người, ít dùng chứ không thể kỷ luật nghề nghiệp.

Yếu tố con người là thế. Khó lường và khó biết. Nhưng cuộc chơi HPL thì không như vậy. Nó vẫn cần một tư tưởng chung tay xuyên suốt, một tinh thần chấp nhận dù đôi khi, giấc mơ nhuốm màu nghiệt ngã. Thắng thua, chiến bại, danh vọng, thứ hạng, ai diễn vai chính, ai đóng vai phụ thì tàn cuộc vẫn là anh em!

Theo Bảo Thắng (Sanco365.com)