Kết thúc trận đấu giữa Moon và Nguyễn Trãi tại vòng 2 Saigon Special Premier League – Season 5, Quỳnh “tít” bật khóc nức nở. Thắng mà khóc, thế nên hình ảnh đậm chất bóng đá, và rất phủi ấy lại thành “vấn đề”.
Đúng như lời Trưởng đoàn Bách Nguyễn phát biểu sau vòng đấu đầu tiên của Saigon Special Premier League – season 5 (HPL-S5) “thất bại chỉ khiến FC Moon càng mạnh mẽ hơn”, bước vào trận đấu với Nguyễn Trãi, Moon đã làm được điều mà không nhiều người dám nghĩ đến trước trận đấu, nhấn chìm tân binh vừa vô địch SL1-S2 với tỉ số 3-0.
Tiếng còi mãn cuộc vang lên, trong niềm vui tột cùng của cả đội, ở một góc bên cạnh những cái ôm, chúc mừng và niềm vui chiến thắng vỡ òa có một cầu thủ đang khóc tu tu như một đứa trẻ. Quỳnh “tít” bật khóc, dù vừa cười vì chiến thắng.

Ngày khai màn của mùa giải không được như ý của các cầu thủ Moon

Trận đấu với Nguyễn Trãi cũng chính là lần đầu tiên mà Quỳnh “tít được hít thở bầu không khí HPL, nơi mà đối với anh nó chỉ như một giấc mơ.
Nói về lai lịch của Quỳnh “tít”, người ta mới hiểu. Chủ tịch Dương “đần” kể chuyện: “Khi cho đội thi đấu giao lưu ở sân An Khánh, tôi gặp Quỳnh. Ngay từ đầu nghe chất giọng Thanh Hóa đặc sệt là ưng cái bụng lắm rồi. Hồi đó, Quỳnh chủ yếu lo sắp xếp đối cho các đội ở đây. Tôi thấy có tiềm năng nên đưa về đào tạo và cho thử lửa ở đội vì an hem cũng là “Hoa Thanh táo”.
Không phụ sự tin tưởng của những người anh, người chú, Quỳnh “tít” đã có một trận đấu tuyệt vời khi khiến cho “ngoại binh” Văn Kiên không ít lần lao đao trong những phút có mặt trên sân. Và cũng chính từ những khoảnh khắc như vậy, góp phần làm nên chiến thắng bất ngờ, giọt nước mắt của cậu trai sinh năm 1995 đã rơi xuống thảm cỏ HPL.
Khi được hỏi về khoảnh khắc này, Quỳnh “tít” lại rưng rung và bảo: “Chú Dương tin em, cho em cơ hội thi đấu. Được đối đầu với cầu thủ nổi tiếng khoác áo cả ĐTQG và CLB Hà Nội như Văn Kiên, em có nằm mơ cũng chẳng nghĩ tới…”.

Quỳnh “Tít” có một trận đấu đầy nổ lực trong ngày ra mắt sân khấu HPL-S5

Chỉ thế thôi, và đó là bóng đá. Vì đối với những người đàn ông đích thực, theo kiểu dân bóng bánh, nước mắt chỉ rơi vì 2 điều: Gia đình và bóng đá.
Thêm một lần nữa, sân chơi bóng đá phủi lại chứng minh rằng, dù không phải một thứ bóng đá gì đó quá hào nhoáng, to tát nhưng bóng đá vẫn luôn có khả năng chạm đến tận cùng của cảm xúc.
Khi những trái tim vẫn còn rung động, vẫn luôn “chơi để tận hưởng” thì HPL nói chung và FC Moon nói riêng vẫn sẽ còn thu được nhiều những giá trị cùng những giọt nước mắt như thế.

Các cầu thủ Moon ăn mừng đầy cảm xúc khi ghi bàn vào lưới Nguyễn Trãi

Phương Trang